Long Đào lúc này nào còn tâm trí mà làm việc. Lại được Thạch Mạn Vũ nhắc một câu như thế, hắn thật sự bắt đầu thấy hơi sợ. Mẹ kiếp... chẳng lẽ mấy ngày tới cái gọi là đại dì ma thật sự sẽ tới? Nếu đúng vậy thì đúng là quá buồn cười, nhất là Nhã Hy, để nàng biết được thì e rằng sẽ cười nhạo hắn cả đời mất.
Nhưng lời nàng nói cũng không sai. Bây giờ đang là lúc tông môn hỗn loạn nhất, Thiên Xu Các chắc chắn bận tối mắt tối mũi, chân không chạm đất. Vào lúc này, hắn cũng chẳng còn mặt mũi nào mà xin nghỉ. Nhưng Tiểu Ảnh khó khăn lắm mới được nghỉ một hôm, nếu hắn lại không thể ở cạnh nàng...
Thế nhưng, Thạch Mạn Vũ dường như đã nhìn thấu tâm tư hắn, bèn cất giọng trong trẻo nói:
“Không sao, mấy hôm nay những việc ngươi phải làm đều chỉ là chút việc vặt khẩn cấp phát sinh vì chuyện ngoài ý muốn này, sẽ không liên quan tới bí mật của tông môn. Ngươi có thể đưa Tiểu Ảnh vào cùng, chỉ cần đừng để nàng chạy lung tung vào những phòng không nên vào là được.”




